Tết Đoan Ngọ: Lắng nghe tình thân từ những điều nhỏ bé

Ký ức ngày Tết Đoan Ngọ

“Trước đây, tôi nghĩ chỉ cần thành công là đủ. Nhưng rồi vào cái ngày Tết Đoan Ngọ năm ấy, khi mâm cơm thiếu vắng người mẹ năm nào, tôi nhận ra mình đã đánh mất những điều quý giá nhất.”

Tết Đoan Ngọ không chỉ là ngày giết sâu bọ, mà còn là lúc ta tự hỏi: Mình đã xa nhà bao lâu?

Tôi sinh ra ở miền Trung, nơi Tết Đoan Ngọ luôn giản dị nhưng đầy đủ: vài chén cơm rượu, đĩa mận đỏ, và tiếng mẹ nhắc khẽ “ăn đi cho sạch sâu bọ”. Ngày ấy, tôi không hiểu hết ý nghĩa. Chỉ nghĩ đơn giản đó là một ngày Tết nhỏ trong năm.

Nhưng từ khi rời quê, sống giữa thành phố đông đúc và cô đơn, tôi mới bắt đầu nhớ — nhớ mùi bếp củi, nhớ giọng nói của ba mẹ, và cả cảm giác được ai đó chờ mình về nhà.

“Trốn lên mái nhà để khóc” – Cuốn sách khiến tôi chững lại giữa guồng quay của cuộc sống

Trốn lên mái nhà để khóc - Lam
Sách Trốn lên mái nhà để khóc. Ảnh: Fahasa

 “Tôi không biết bắt đầu từ đâu. Chỉ biết rằng có những chiều, tôi ngồi một mình và bật khóc – không phải vì yếu đuối, mà vì đã quá mạnh mẽ trong suốt thời gian qua.”

Câu mở đầu trong Trốn lên mái nhà để khóc khiến tôi ngừng lại. Cuốn sách không cầu kỳ. Lam viết bằng chính những lát cắt đời thường: về người mẹ lặng lẽ nấu cơm, người cha chẳng bao giờ nói “yêu con” nhưng luôn sửa cái mái nhà cho đỡ dột.

Trong sách, tôi nhìn thấy chính mình — đứa con đã lớn, biết bay đi nhưng chưa học cách trở về.

Tình cảm gia đình đôi khi không ồn ào, nhưng luôn hiện diện

Lam không viết triết lý, chỉ kể chuyện. Nhưng từng dòng chữ như gõ nhẹ vào lòng người đọc:

 “Tôi từng giận mẹ vì im lặng quá nhiều. Nhưng khi lớn lên, tôi mới hiểu: người càng thương nhiều, lại càng khó nói.”

Tôi chợt nghĩ đến mẹ. Người phụ nữ ít nói, chẳng bao giờ nhắn tin “con ổn không”, nhưng năm nào cũng hỏi người quen để gửi được ít rượu nếp, đúng vị Tết Đoan Ngọ quê nhà.

Và tôi đã lặng lẽ khóc – không phải vì buồn, mà vì biết ơn. Những thứ tôi từng coi là hiển nhiên, giờ đây trở nên thiêng liêng đến lạ.

Tết Đoan Ngọ: Lúc để trở về – nếu không thể bằng đôi chân, thì bằng trái tim

Không phải ai cũng có thể về quê đúng dịp. Có người đi học xa, có người phải làm việc, có người mất người thân. Nhưng điều quan trọng nhất của Tết Đoan Ngọ không nằm ở nghi lễ, mà nằm ở khoảnh khắc bạn dừng lại để nhớ về gia đình.

  •  Gọi cho mẹ một cuộc điện thoại.
  •  Gửi tặng ba một bức ảnh cũ.
  •  Hoặc đơn giản, đọc một cuốn sách khiến bạn cảm thấy gần nhà hơn.

“Trốn lên mái nhà để khóc” – Một hành trình chữa lành từ ký ức tuổi thơ

Nếu bạn từng thấy mình lạc lõng giữa những thành phố đông đúc…

Nếu bạn từng quên mất mình đã từng hạnh phúc thế nào chỉ vì một bữa cơm quê…

Hãy đọc Trốn lên mái nhà để khóc.

Không có chương hồi phức tạp, không có bài học cao siêu. Chỉ có những lát cắt đời thường, nhẹ nhàng nhưng đủ sức khiến bạn muốn gói ghém đồ đạc, về quê và ôm mẹ một cái.

Tết Đoan Ngọ năm nay, bạn sẽ làm gì để kết nối lại với gia đình?

 Đôi khi, yêu thương không cần phải nói ra. Chỉ cần nhớ. Chỉ cần trở về — trong suy nghĩ, trong ký ức, trong trái tim.

📚 Bạn đã từng đọc một cuốn sách khiến mình lặng người và muốn quay về nhà ngay lập tức chưa?

👉Hãy chia sẻ dưới phần bình luận. Biết đâu, câu chuyện của bạn sẽ khiến ai đó nhớ rằng: họ vẫn còn một nơi để gọi là “nhà”.

*Bạn thích bài viết này? Hãy liên hệ mua sách tại đây ủng hộ cho Heartlines để tiếp thêm động lực cho blog hoạt động. ❤❤

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *