Category: Sách self-help

  • Ngày Môi Trường Thế Giới: Khơi Dậy Tình Yêu Thiên Nhiên

    Sống xanh từ nhận thức – Ý nghĩa Ngày Môi Trường Thế Giới

    Ngày Môi Trường Thế Giới (World Environment Day) được tổ chức vào ngày 5/6 hằng năm. Do Liên Hợp Quốc phát động nhằm kêu gọi sự quan tâm và hành động thiết thực vì một môi trường sống bền vững.

    Năm 2025, chủ đề của ngày này tiếp tục nhấn mạnh tầm quan trọng của bảo vệ hệ sinh thái, giảm ô nhiễm và khôi phục thiên nhiên. Đây không chỉ là một sự kiện môi trường đơn thuần, mà còn là lời nhắc tỉnh thức:

     “Chúng ta có còn kết nối với thiên nhiên hay chỉ là kẻ tiêu thụ ích kỷ?”

    Giữa hàng loạt chiến dịch và thông điệp kêu gọi, có một con đường sâu sắc để bắt đầu thay đổi. Đọc một cuốn sách có khả năng lay động nhận thức.

    “Chuyện con mèo dạy hải âu bay” – Từ câu chuyện cổ tích đến thông điệp bảo vệ môi trường

    Sách Chuyện con mèo dạy hải âu bay
    Sách Chuyện con mèo dạy hải âu bay. Ảnh: Andes

    Câu chuyện ngắn, thông điệp lớn

    “Chuyện con mèo dạy hải âu bay” là một tác phẩm nổi tiếng của nhà văn Chile Luis Sepúlveda. Tưởng như dành cho thiếu nhi, nhưng lại chứa đựng tầng tầng lớp lớp thông điệp nhân văn dành cho mọi thế hệ.

    Chú mèo Zorba, trong một hoàn cảnh đầy éo le, đã hứa với một con hải âu sắp chết rằng sẽ chăm sóc trứng và dạy chim non bay. iều mà một con mèo chưa từng làm và cũng chẳng có bản năng làm. Nhưng hành trình ấy lại làm sáng tỏ những giá trị sâu sắc:

    • Lòng trung thành và trách nhiệm
    • Tình yêu thương vượt ranh giới loài vật
    • Sự phá hoại tàn khốc của ô nhiễm dầu trên biển

    Cái chết của hải âu mẹ vì dầu loang là lời cảnh tỉnh đầy ám ảnh về thực trạng môi trường biển. Và hành trình dạy chim non bay của Zorba lại là biểu tượng của hi vọng và hành động. Dù khó khăn, nhưng không bao giờ là không thể.

    “Chuyện con mèo dạy hải âu bay” – Một cuốn sách cho trái tim và hành tinh

    Đây không chỉ là sách thiếu nhi, mà là một tuyên ngôn nhẹ nhàng về tình yêu thiên nhiên và lòng trắc ẩn. Một món quà lý tưởng để khơi gợi tình yêu thiên nhiên trong tâm hồn người đọc.

    Vì sao nên bắt đầu giáo dục môi trường từ những trang sách?

     1. Sách – Gieo hạt giống nhận thức bền vững

    Không giống như khẩu hiệu nhất thời, những cuốn sách thẩm thấu chậm nhưng sâu, mang đến cho người đọc sự hiểu biết kết hợp cảm xúc, giúp gắn kết lâu dài với thiên nhiên thay vì chỉ sợ hãi bởi các con số thống kê.

     2. Phù hợp với mọi lứa tuổi, gắn kết thế hệ

    Một câu chuyện như “Chuyện con mèo dạy hải âu bay” không phân biệt tuổi tác. Nó giúp trẻ em học về sự sống, người lớn nhận ra trách nhiệm, và các thế hệ trong gia đình có thể cùng chia sẻ những giá trị chung về môi trường.

     3. Cảm xúc dẫn lối cho hành động

    Câu chuyện cảm động khiến người đọc không chỉ suy nghĩ, mà còn muốn hành động – dù là những bước đi nhỏ như giảm rác thải nhựa, phân loại rác hay trồng một cái cây.

     Những hành động đơn giản bạn có thể làm hôm nay vì môi trường

     Hành tinh không cần những anh hùng hoàn hảo, mà cần hàng triệu người bình thường hành động mỗi ngày.

    Bạn có thể bắt đầu bảo vệ môi trường bằng những việc nhỏ nhưng thiết thực:

    🛍️ Sử dụng túi vải, hạn chế túi nylon

    🚰 Mang theo bình nước cá nhân thay vì dùng chai nhựa

    🗑️ Phân loại rác và tái chế đúng cách

    🌱 Trồng thêm cây xanh hoặc tạo không gian xanh tại nhà

    📚 Chia sẻ sách về thiên nhiên và môi trường với trẻ em

    📣 Bạn đã từng đọc một cuốn sách thay đổi cách bạn nhìn về môi trường chưa?

    👉 Hãy chia sẻ trong phần bình luận! Một cuốn sách, một câu chuyện nhỏ cũng có thể thắp sáng nhận thức lớn và truyền cảm hứng sống xanh.

    (more…)
  • Khi nào là thời điểm để nói lời tạm biệt – Buông – Hoàng Nga

    🌱Đôi khi buông bỏ không phải là thất bại, mà là cách bạn cứu lấy chính mình

    Tôi từng nghĩ rằng, kiên trì là chìa khóa cho mọi vấn đề. Rằng nếu mình cố thêm một chút, yêu thêm một chút, nỗ lực thêm một chút… thì mọi thứ sẽ tốt đẹp. Nhưng càng cố, tôi càng kiệt sức. Tôi nhận ra: Không phải điều gì giữ chặt cũng là điều nên giữ. Đã đến lúc buông bỏ rồi.

    Tôi đã bám víu bao lâu vào những điều không còn phù hợp?

    Có những mối quan hệ đã cạn yêu thương, nhưng tôi vẫn cố gắng níu giữ vì kỷ niệm.

    Có những ước mơ cũ kỹ, không còn làm tim tôi rung động, nhưng tôi vẫn đeo đuổi vì sợ bị xem là bỏ cuộc.

    Tôi cứ sống như thế — đầy hy vọng, nhưng cũng đầy đau đớn.

    Và rồi tôi đọc cuốn sách Buông của Hoàng Nga.

    🦋“Buông” – không chỉ là từ bỏ, mà là lựa chọn yêu lấy chính mình

    Cuốn sách không dạy tôi cách quên, mà dạy tôi cách chấp nhận sự thật: rằng một số điều tồn tại chỉ để đi cùng ta một đoạn đường.

    Bìa sách Buông
    Sách Buông. Ảnh: Heartlines

    “Đôi khi, không phải vì ta không đủ tốt. Chỉ là hành trình của ta và họ đã đến lúc rẽ lối.”

    Hoàng Nga, Buông

    Mỗi chương sách như một lời thủ thỉ nhẹ nhàng, giúp tôi dần nhận ra: giữ một thứ đã rạn nứt chỉ khiến bản thân tổn thương lâu hơn.

    Tôi học cách nói lời tạm biệt

    Tạm biệt những kỳ vọng khiến tôi áp lực, những mối quan hệ khiến tôi nghi ngờ chính mình, với chính hình ảnh “phải hoàn hảo” mà tôi từng ép mình theo đuổi.

    Không dễ dàng. Nhưng tôi hiểu: tạm biệt không phải là buông xuôi, mà là mở cửa cho một chương mới – nơi tôi được là chính mình.

    Tự do đến khi bạn ngừng gồng lên để giữ thứ vốn không còn thuộc về mình

    Sau khi học cách buông bỏ, tôi thấy mình nhẹ nhõm hơn. Không phải vì mọi thứ tốt lên ngay, mà vì tôi không còn chống lại cảm xúc thật của mình.

    Tôi học cách ở cạnh chính mình. Không phán xét. Không ép buộc.

    Và lần đầu tiên sau rất lâu, tôi thấy bình yên.

    Nếu bạn cũng đang níu giữ điều gì đó không còn phù hợp…

    Hãy thử dừng lại và hỏi:

    • Liệu mình có đang giữ vì tình cảm, hay chỉ vì sợ mất?
    • Điều này còn làm mình hạnh phúc không, hay chỉ khiến mình mệt mỏi?
    • Nếu buông, liệu mình có thể sống thật hơn với chính mình?

    🌸Cuốn sách “Buông” không cho bạn lời khuyên cụ thể. Nhưng nó cho bạn can đảm để đối diện.

    Kết lại, buông không có nghĩa là yếu đuối. Đó là khi bạn đủ mạnh mẽ để chọn điều tốt hơn cho chính mình.

    👉Bạn đã từng phải nói lời tạm biệt với điều gì đó khiến bạn chật vật trong tim chưa?

    💬Hãy chia sẻ câu chuyện của bạn trong phần bình luận. Biết đâu, hành trình buông bỏ của bạn lại là sự bắt đầu cho ai đó khác.

    (more…)
  • Sống trọn từng khoảnh khắc

    Bài học từ cuốn sách “Nếu biết trăm năm là hữu hạn”

    Hành trình sống chậm lại để sống sâu sắc hơn

     “Thời gian không hỏi bạn có sẵn sàng hay chưa. Nó cứ thế trôi đi.”

    Nếu biết trăm năm là hữu hạn

    Khi chúng ta sống mà quên mất mình đang sống

    Bạn có từng cảm thấy mỗi ngày trôi qua như một vòng lặp?

    Sáng mở mắt trong vội vàng. Ngày trôi qua trong bận rộn. Tối mệt nhoài mà chẳng nhớ nổi hôm nay mình đã thật sự sống vì điều gì.

    Tôi đã từng như vậy. Sống như thể mình có vô tận thời gian. Luôn nghĩ “ngày mai sẽ làm”, “khi nào rảnh sẽ nói lời cảm ơn”, “khi thành công rồi sẽ sống chậm lại.”

    Và rồi một ngày, tôi mất một người thân mà chưa kịp nói lời yêu thương. Cơ hội trong mơ đến rồi đi vì tôi mải phân vân. Một buổi chiều bình thường trôi qua – hóa ra là lần cuối cùng tôi nhìn thấy một nụ cười.

    Lúc ấy, tôi hiểu ra một điều:

    Chúng ta chỉ nhận ra giá trị của thời gian khi nó đã trôi qua.

    “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” – cuốn sách thức tỉnh tôi giữa dòng đời hối hả

    Bìa Nếu biết trăm năm là hữu hạn
    Sách Nếu biết trăm năm là hữu hạn. Ảnh: Le Khanh

    Tôi tìm đến cuốn “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” của Phạm Lữ Ân trong một lần tình cờ. Không kỳ vọng gì nhiều. Nhưng ngay từ những dòng đầu tiên, tôi biết mình không thể đọc nó như một cuốn sách thông thường.

    Đây là một tập tản văn – nhưng lại giống như một cuốn nhật ký của tâm hồn. Mỗi câu chữ là một lời nhắc nhở, một lời thì thầm, một hồi chuông cảnh tỉnh về cách chúng ta đang sống – và đang bỏ lỡ chính cuộc đời mình.

    Những điều giản dị, những khoảnh khắc vô giá

     “Ta đi qua cuộc đời này quá nhanh. Nhanh đến mức bỏ quên những người thương yêu, những lời cần nói, những cái ôm cần trao.”

    Trích

    Tôi nhớ lại những lần cha mẹ gọi ăn cơm nhưng tôi bận lướt điện thoại. Những lần bạn bè mời gặp mặt, tôi từ chối vì “hôm khác đi.” Những lần định viết nhật ký, định đọc sách, định ngồi yên năm phút… nhưng rồi không làm.

    Cuốn sách không lên án tôi. Nó chỉ lặng lẽ đặt một câu hỏi trong đầu tôi:

    Nếu biết thời gian là hữu hạn – bạn có sống khác đi không?

    Học cách sống sâu – không chỉ là sống chậm

    Khi bắt đầu điều chỉnh lại từng thói quen nhỏ:

    • Thức dậy sớm hơn để uống ly cà phê trong yên lặng.
    • Nhìn người thân trong mắt khi nói chuyện.
    • Không trì hoãn những điều tốt đẹp chỉ vì “chưa đúng lúc.”
    • Viết ra ba điều khiến tôi biết ơn mỗi ngày.

    Tôi không còn chạy theo những thứ hào nhoáng mà bỏ quên những điều chân thật. Tôi bắt đầu sống như thể mỗi khoảnh khắc đều có thể là lần cuối.

    Và thật kỳ diệu, khi tôi trân trọng hiện tại – tôi cũng bắt đầu hiểu rõ mình hơn.

    Những mất mát dạy ta yêu hiện tại

    Thời gian không có nút “quay lại”. Những điều đã trôi qua sẽ mãi chỉ còn trong ký ức. Nhưng nếu bạn đang đọc những dòng này – nghĩa là bạn vẫn còn cơ hội.

    • Cơ hội để gọi điện cho một người bạn lâu ngày.
    • Cơ hội để ôm chặt một người thân.
    • Cơ hội để tha thứ cho chính mình.
    • Cơ hội để bắt đầu sống trọn vẹn – ngay hôm nay.

    Sống trọn từng khoảnh khắc – không phải để làm thật nhiều, mà là để cảm thật sâu

    Cuốn sách “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” không đưa ra giải pháp. Nó chỉ đưa ra một sự thật:

     Cuộc đời là hữu hạn. Nhưng khoảnh khắc bạn sống trọn vẹn – sẽ trở nên vô giá.

    Nếu bạn đang mỏi mệt, hoang mang hay lạc lối giữa nhịp sống hối hả, hãy thử dừng lại. Mở một cuốn sách. Nhìn ngắm bầu trời. Nói lời cảm ơn. Nói lời yêu thương. Và tự hỏi: “Khoảnh khắc này – mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?”

    👉Bạn đã từng bỏ lỡ một khoảnh khắc nào mà khiến bạn mãi day dứt?

    💬Hãy chia sẻ câu chuyện của bạn ở phần bình luận nhé. Biết đâu, câu chuyện ấy là lời đánh thức cho ai đó đang sống quá vội.

    (more…)
  • Quốc tế Thiếu nhi – Khi tôi quay về với tuổi thơ

    Ký ức tuổi thơ

     “Có những điều ta tưởng đã bỏ quên – như mùi đất sau cơn mưa, tiếng ve trưa hè, hay ánh mắt lặng lẽ của một người bạn thuở bé. Nhưng chỉ một trang sách thôi, có thể đánh thức tất cả.”

    Người lớn có còn nhớ mình từng là trẻ con?

    Khi còn nhỏ, chúng ta mơ được làm người lớn.

    Nhưng khi lớn rồi, ta lại mệt mỏi với những vai diễn trưởng thành – luôn bận rộn, luôn lý trí, luôn phải “ổn”. Và ở một thời điểm nào đó, ta chợt nhận ra: mình đã đánh mất điều gì đó rất quan trọng – sự hồn nhiên.

    Tôi từng như vậy. Lúc nào cũng vội, cũng gấp, cũng khô cứng. Cho đến khi đọc lại “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ”, tôi bật cười… rồi bật khóc.

    “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” – Hành trình trở lại của đứa trẻ bên trong

    Sách Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
    Sách Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ. Ảnh: Znews

    Nguyễn Nhật Ánh không viết truyện thiếu nhi. Ông viết tuổi thơ – cho cả trẻ con và người lớn.

    Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ giống như một tấm vé không thời hạn, đưa tôi về lại những buổi trưa trốn ngủ, những trò chơi vô nghĩa nhưng đầy ắp ý nghĩa.

    Tôi nhớ lại cảm giác được là chính mình – không cần lý do, không phải giải thích, không sợ bị phán xét.

     “Chúng ta lớn lên không phải để quên tuổi thơ, mà để bảo vệ nó trong tim mình.”

    Chúng ta ai cũng có một “vé đi tuổi thơ”. Nhưng chỉ người dũng cảm mới dám sử dụng nó – để tha thứ cho mình, để ôm lấy đứa trẻ bên trong đã bị bỏ quên quá lâu.

    “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” – Ký ức không chỉ dành cho trẻ nhỏ

    Cuốn sách là thước phim quay chậm những mùa hè đã qua.

    Tôi đọc cuốn sách trong một chiều mưa. Mỗi trang là một lát cắt ký ức – về người em từng thương, về căn nhà cũ, về mảnh vườn đầy cỏ dại, về lần đầu biết thương một ai đó mà chẳng biết gọi tên cảm xúc ấy là gì.

    Sách Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh
    Sách Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh. Ảnh: Sách Khai Trí

     Đọc ‘Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh’ là thấy mình đã từng dịu dàng với cuộc đời như thế.

    Cuốn sách khiến tôi nhận ra: tuổi thơ không chỉ là giai đoạn – nó là gốc rễ. Và càng xa nó, ta càng dễ thấy mình lạc lối.

    Quốc tế Thiếu nhi – Không chỉ là ngày của trẻ con

    Ngày 1/6 từ lâu đã gắn với quà bánh, tiếng cười, những buổi diễn văn nghệ. Nhưng năm nay, tôi muốn dành ngày này cho một điều khác:

    Dành thời gian gặp lại chính mình – phiên bản bé nhỏ, vô điều kiện, và đầy yêu thương.

    Tôi bắt đầu bằng những điều đơn giản:

    •  Đọc lại truyện tranh tuổi thơ.
    •  Viết thư cho “tôi lúc 8 tuổi”.
    •  Mua một hộp màu sáp.
    •  Và quan trọng nhất: cho phép mình ngây ngô.

    Vì sao kết nối với tuổi thơ lại quan trọng?

    Tuổi thơ là nơi cất giữ những cảm xúc đầu tiên. ự ngây thơ, tổn thương, niềm tin, sự mơ mộng. Nếu không quay về và đối thoại với nó, ta dễ bị kẹt trong một vòng đời lặp lại những thiếu hụt cũ.

    Khi bạn kết nối lại với đứa trẻ bên trong, bạn bắt đầu hiểu vì sao mình phản ứng như hiện tại, vì sao mình thấy mệt mỏi, và vì sao mình cần được yêu thương mà không cần điều kiện.

     “Sự trưởng thành không phải là bỏ lại tuổi thơ, mà là học cách bước đi cùng nó.”

    Hành trình bắt đầu từ một trang sách

    Nếu bạn đang cảm thấy mất kết nối với chính mình, hãy thử mở lại một cuốn sách tuổi thơ. Có thể là Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh, có thể là Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, hoặc một cuốn truyện tranh bạn từng yêu thích.

    Chỉ cần một đoạn, một dòng thôi – và bạn sẽ thấy: Tuổi thơ chưa từng đi xa. Nó chỉ đang đợi bạn quay về.

    💬 Bạn có một kỷ niệm nào sâu đậm về tuổi trẻ không?

    📚 Hãy chia sẻ với chúng tôi dưới phần bình luận. Biết đâu, câu chuyện của bạn sẽ đánh thức một đứa trẻ khác đang ngủ quên trong ai đó.

    (more…)
  • Tết Đoan Ngọ: Lắng nghe tình thân từ những điều nhỏ bé

    Ký ức ngày Tết Đoan Ngọ

    “Trước đây, tôi nghĩ chỉ cần thành công là đủ. Nhưng rồi vào cái ngày Tết Đoan Ngọ năm ấy, khi mâm cơm thiếu vắng người mẹ năm nào, tôi nhận ra mình đã đánh mất những điều quý giá nhất.”

    Tết Đoan Ngọ không chỉ là ngày giết sâu bọ, mà còn là lúc ta tự hỏi: Mình đã xa nhà bao lâu?

    Tôi sinh ra ở miền Trung, nơi Tết Đoan Ngọ luôn giản dị nhưng đầy đủ: vài chén cơm rượu, đĩa mận đỏ, và tiếng mẹ nhắc khẽ “ăn đi cho sạch sâu bọ”. Ngày ấy, tôi không hiểu hết ý nghĩa. Chỉ nghĩ đơn giản đó là một ngày Tết nhỏ trong năm.

    Nhưng từ khi rời quê, sống giữa thành phố đông đúc và cô đơn, tôi mới bắt đầu nhớ — nhớ mùi bếp củi, nhớ giọng nói của ba mẹ, và cả cảm giác được ai đó chờ mình về nhà.

    “Trốn lên mái nhà để khóc” – Cuốn sách khiến tôi chững lại giữa guồng quay của cuộc sống

    Trốn lên mái nhà để khóc - Lam
    Sách Trốn lên mái nhà để khóc. Ảnh: Fahasa

     “Tôi không biết bắt đầu từ đâu. Chỉ biết rằng có những chiều, tôi ngồi một mình và bật khóc – không phải vì yếu đuối, mà vì đã quá mạnh mẽ trong suốt thời gian qua.”

    Câu mở đầu trong Trốn lên mái nhà để khóc khiến tôi ngừng lại. Cuốn sách không cầu kỳ. Lam viết bằng chính những lát cắt đời thường: về người mẹ lặng lẽ nấu cơm, người cha chẳng bao giờ nói “yêu con” nhưng luôn sửa cái mái nhà cho đỡ dột.

    Trong sách, tôi nhìn thấy chính mình — đứa con đã lớn, biết bay đi nhưng chưa học cách trở về.

    Tình cảm gia đình đôi khi không ồn ào, nhưng luôn hiện diện

    Lam không viết triết lý, chỉ kể chuyện. Nhưng từng dòng chữ như gõ nhẹ vào lòng người đọc:

     “Tôi từng giận mẹ vì im lặng quá nhiều. Nhưng khi lớn lên, tôi mới hiểu: người càng thương nhiều, lại càng khó nói.”

    Tôi chợt nghĩ đến mẹ. Người phụ nữ ít nói, chẳng bao giờ nhắn tin “con ổn không”, nhưng năm nào cũng hỏi người quen để gửi được ít rượu nếp, đúng vị Tết Đoan Ngọ quê nhà.

    Và tôi đã lặng lẽ khóc – không phải vì buồn, mà vì biết ơn. Những thứ tôi từng coi là hiển nhiên, giờ đây trở nên thiêng liêng đến lạ.

    Tết Đoan Ngọ: Lúc để trở về – nếu không thể bằng đôi chân, thì bằng trái tim

    Không phải ai cũng có thể về quê đúng dịp. Có người đi học xa, có người phải làm việc, có người mất người thân. Nhưng điều quan trọng nhất của Tết Đoan Ngọ không nằm ở nghi lễ, mà nằm ở khoảnh khắc bạn dừng lại để nhớ về gia đình.

    •  Gọi cho mẹ một cuộc điện thoại.
    •  Gửi tặng ba một bức ảnh cũ.
    •  Hoặc đơn giản, đọc một cuốn sách khiến bạn cảm thấy gần nhà hơn.

    “Trốn lên mái nhà để khóc” – Một hành trình chữa lành từ ký ức tuổi thơ

    Nếu bạn từng thấy mình lạc lõng giữa những thành phố đông đúc…

    Nếu bạn từng quên mất mình đã từng hạnh phúc thế nào chỉ vì một bữa cơm quê…

    Hãy đọc Trốn lên mái nhà để khóc.

    Không có chương hồi phức tạp, không có bài học cao siêu. Chỉ có những lát cắt đời thường, nhẹ nhàng nhưng đủ sức khiến bạn muốn gói ghém đồ đạc, về quê và ôm mẹ một cái.

    Tết Đoan Ngọ năm nay, bạn sẽ làm gì để kết nối lại với gia đình?

     Đôi khi, yêu thương không cần phải nói ra. Chỉ cần nhớ. Chỉ cần trở về — trong suy nghĩ, trong ký ức, trong trái tim.

    📚 Bạn đã từng đọc một cuốn sách khiến mình lặng người và muốn quay về nhà ngay lập tức chưa?

    👉Hãy chia sẻ dưới phần bình luận. Biết đâu, câu chuyện của bạn sẽ khiến ai đó nhớ rằng: họ vẫn còn một nơi để gọi là “nhà”.

    (more…)
  • Ngày Quốc tế Hòa bình: Gieo mầm yêu thương

    “Chúng ta không thể đem lại hòa bình cho thế giới nếu trong lòng còn bão giông.”

    _Thầy Thích Nhất Hạnh

    Hòa bình không chỉ là khẩu hiệu

    Mỗi năm, vào ngày 29/5, thế giới cùng hướng về Ngày Quốc tế Hòa bình Liên Hợp Quốc, với khát vọng về một thế giới không chiến tranh, không hận thù. Nhưng giữa những lời kêu gọi lớn lao, có một câu hỏi thầm lặng mà nhiều người trong chúng ta từng nghĩ đến:

    Làm sao có hòa bình giữa nhân loại, khi ngay cả trong trái tim mỗi người vẫn còn xung đột?

    Tôi từng không trả lời được câu hỏi ấy. Cho đến khi, từ trong những trang sách, tôi bắt đầu học cách làm hòa với chính mình.

    Khi lòng mình là một chiến trường

    Tôi từng sống trong trạng thái thường trực của giận dữ và mất kết nối. Giận những người làm tổn thương tôi, giận những điều tôi không thể kiểm soát, và nhiều nhất là giận chính bản thân.

    Tôi từng nghĩ: Hòa bình là thứ xa xỉ. Nhưng thật ra, tôi chưa bao giờ được dạy cách sống hòa bình — không phải với người khác, mà là với chính mình.

    “Cây cam ngọt của tôi” – Khi yêu thương vượt qua đau đớn

    Cây cam ngọt của tôi - Jose Mauro De Váconcelos
    Sách Cây cam ngọt của tôi. Ảnh: Thư viện tỉnh Tây Ninh

    Lần đầu đọc “Cây cam ngọt của tôi” của Jose Mauro De Vasconcelos, tôi tưởng mình đang đọc một cuốn sách thiếu nhi. Nhưng chỉ vài chương sau, trái tim tôi đã nghẹn lại.

    Zezé, cậu bé nghèo, tinh nghịch, thường xuyên bị đánh đập, lại mang trong mình một tâm hồn nhạy cảm và đầy yêu thương. Cậu yêu một cái cây, trò chuyện với nó, và dùng trí tưởng tượng để sống sót qua những ngày tăm tối.

     Tôi nhận ra: tình yêu thương không cần điều kiện. Và ngay cả trong khổ đau, lòng nhân ái vẫn có thể nảy mầm.

    Sách của Thích Nhất Hạnh – Hành trình quay về nội tâm

    Sau đó, tôi tìm đến sách của Thiền sư Thích Nhất Hạnh: Phép lạ của sự tỉnh thức, Giận, An lạc từng bước chân… Những trang sách ấy không kêu gọi tôi phải “trở thành người tốt hơn”, mà đơn giản là trở về với chính mình.

    Thầy viết:

    “Khi ta thở vào và biết rằng ta đang thở vào, ta trở về nhà. Nhà là chính ta.”

    Tôi học cách quan sát nỗi đau mà không phán xét. Học cách nhận diện một cơn giận thay vì dồn nén. Học cách ôm lấy những tổn thương ngày cũ, như một người mẹ ôm đứa trẻ.

    Hòa bình là điều có thể học được

    Không ai sinh ra đã biết cách sống hòa bình. Nhưng từ sách, tôi học được điều ấy.

    Tôi bắt đầu bằng những việc nhỏ:

    •  Viết ra ba điều biết ơn mỗi sáng.
    •  Ngồi yên năm phút và quan sát hơi thở.
    •  Tha thứ cho một lỗi lầm cũ.

    Tôi không thay đổi thế giới. Nhưng tôi đang thay đổi thế giới nội tâm của mình. Và như Thầy Nhất Hạnh từng nói:

     “Chỉ khi mỗi người học được cách nuôi dưỡng sự an lạc, thế giới mới có cơ hội thật sự hòa bình.

    Hạt giống yêu thương đến từ những câu chuyện giản dị

    Câu chuyện của Zezé dạy tôi về lòng bao dung không điều kiện. Còn lời dạy của Thầy Nhất Hạnh chỉ tôi cách lắng nghe chính mình với tất cả sự dịu dàng.

    Và có lẽ, bạn cũng sẽ tìm thấy một phần của mình trong những trang sách ấy.

    Ngày hôm nay, bạn có thể bắt đầu gieo mầm hòa bình

     📖 Hãy chọn một cuốn sách, mở ra một chương mới.

    🌱 Hãy để những câu chữ trở thành hạt giống yêu thương,

    🌏 Bởi hành trình đi đến hòa bình thế giới, luôn bắt đầu từ trái tim của từng con người.

    📚 Gợi ý sách cho bạn:

    Cây cam ngọt của tôi - Jose Mauro De Vasconcelos

     Cây cam ngọt của tôi

    _Jose Mauro De Vasconcelos

    Sách Cây cam ngọt của tôi. Ảnh: Báo Người Lao Động

    Giận - Thầy Thích Nhất Hạnh

    Sách Giận. Ảnh: Goodreads

    An lạc từng bước chân - Thầy Thích Nhất Hạnh

    An lạc từng bước chân

    _Thầy Thích Nhất Hạnh

    Sách An lạc từng bước chân. Ảnh: Nhà Sách Phương Nam

    Phép lạ của sự tỉnh thức - Thầy Thích Nhất Hạnh

    Sách Phép lạ của sự tỉnh thức. Ảnh: Nhà Sách Phương Nam

    Bạn đã từng đọc một cuốn sách khiến bạn thấy lòng mình nhẹ hơn chưa?

    👉Hãy chia sẻ ở phần bình luận – bởi biết đâu, câu chuyện của bạn cũng sẽ giúp ai đó học cách tha thứ và yêu thương.

    (more…)
  • Ghét bản thân – một phần của hành trình yêu thương chính mình

     📚Việc ghét bản thân không phải là điều sai trái. Đôi khi, đó chính là bước đầu của hành trình yêu thương chính mình. Cùng nhìn lại trải nghiệm cảm xúc thông qua cuốn sách “Hành tinh của một kẻ nghĩ nhiều” – Nguyễn Đoàn Minh Thư.

    Một góc nhìn từ cuốn sách “Hành tinh của một kẻ nghĩ nhiều”

    Ghét bản thân – cảm xúc phổ biến nhưng ít người dám thừa nhận

    Bạn đã bao giờ cảm thấy không thể yêu nổi chính mình chưa?

    Có những ngày bạn chỉ muốn biến mất, vì nghĩ bản thân là gánh nặng. Có những khoảnh khắc, bạn ghét cả cách mình phản ứng, cách mình nghĩ, hay cách mình cố tỏ ra ổn.

    Tôi cũng từng vậy.

    Và tôi nghĩ mình hỏng rồi. Nhưng rồi, tôi đọc một cuốn sách – “Hành tinh của một kẻ nghĩ nhiều” – và mọi thứ bắt đầu dịch chuyển.

    Nguyễn Đoàn Minh Thư
    Nguyễn Đoàn Minh Thư. Ảnh: YBOX.VN

    Ghét bản thân không phải là điều xấu

    Trên hành trình tự hiểu và chữa lành, Minh Thư chỉ ra một điều mà tôi chưa từng nghĩ đến trước đó:

    “Ghét bản thân đôi khi là cách chúng ta bắt đầu nhìn vào bên trong mình lần đầu tiên.”

    Bởi vì nếu ta thực sự ghét điều gì đó, nghĩa là ta đã bắt đầu quan sát nó.

    Khi ta tự hỏi “Tại sao mình như thế này?”, cũng là lúc ta bắt đầu bước vào hành trình tự hiểu.

    Từ khước từ đến thấu cảm – Một hành trình không tuyến tính

    Tôi từng nghĩ: yêu bản thân là một điểm đến, nơi ta luôn tích cực, luôn tự tin, luôn ổn.

    Nhưng sự thật là:

    •  Có những ngày tôi thấy mình mạnh mẽ.
    •  Nhưng cũng có ngày tôi lại thấy mình đáng ghét.
    •  Và những ngày đó không làm tôi “sai” – chúng chỉ cho tôi thấy mình là con người.

    Cuốn sách này không đưa ra giải pháp. Nó đưa ra không gian để chấp nhận.

    Không gian để thừa nhận: “Hôm nay mình ghét bản thân, và điều đó cũng không sao cả.”

    Thực hành lòng bao dung – với chính mình

    Sau khi đọc sách, tôi bắt đầu thử những điều nhỏ:

    •  Viết nhật ký mỗi tối, không để phán xét xen vào.
    •  Tập nhìn nhận mình như một người bạn thân: Nếu bạn mình đang trải qua điều này, mình sẽ nói gì?
    •  Tập dừng lại mỗi khi tự trách, và hỏi: “Mình có đang nói với bản thân bằng giọng của ai khác không?”

    Và dần dần, tôi nhận ra: yêu bản thân không bắt đầu bằng ánh sáng. Nó bắt đầu từ việc dám bước qua bóng tối.

    Không ai học cách yêu bản thân mà chưa từng ghét chính mình

     “Chúng ta không phải lúc nào cũng biết yêu mình. Nhưng điều đó không có nghĩa là ta không thể học.”

    — Nguyễn Đoàn Minh Thư

    Hành tinh của một kẻ nghĩ nhiều
    Sách Hành tinh của một kẻ nghĩ nhiều. Ảnh: Fahasa

    Nếu bạn đang ghét bản thân, hãy biết rằng điều đó không khiến bạn kém cỏi.

    Có thể, bạn chỉ vừa mới bắt đầu hành trình mà thôi.

    Hãy thử dừng lại, đọc một cuốn sách như “Hành tinh của một kẻ nghĩ nhiều”.

    Không để sửa chữa bạn – mà để giúp bạn thấy: bạn vốn dĩ đã xứng đáng để yêu thương, kể cả khi chưa hoàn hảo.

    👉Cuốn sách nào mà bạn ấn tượng nhất trong hành trình yêu thương chính mình, hãy chia sẻ trải nghiệm của bạn trong phần bình luận bên dưới.

    (more…)
  • Khi bạn không cần phải mạnh mẽ nữa

    📚Sách như một cái ô trong cơn mưa

    Cuốn sách “Đi qua hoa cúc” – Nguyễn Nhật Ánh đã giúp tôi chữa lành từ những yếu đuối.

    Có một thời tôi giấu mọi cơn mưa trong lòng

    Tôi từng nghĩ mạnh mẽ nghĩa là không được khóc. Là không được thừa nhận nỗi buồn, không được để lộ vết thương. Tôi đã sống như vậy nhiều năm. Gồng mình để trở nên “ổn” trong mắt mọi người – kể cả khi lòng mình chằng chịt những vết xước.

    Và rồi, vào một ngày lặng lẽ, tôi tình cờ mở cuốn sách cũ “Đi qua hoa cúc” . Tôi không ngờ rằng chỉ vài trang đầu tiên thôi, tôi đã thấy mình trong đó. Một tâm hồn mong manh, khát khao được yêu thương.

    Khi yếu đuối không còn là điều phải giấu

    Nguyễn Nhật Ánh không kể một câu chuyện lớn lao. Ông viết về những cảm xúc rất nhỏ. Những buổi chiều buồn tênh không rõ lý do. Những ánh mắt ngơ ngác của một cậu bé chưa hiểu vì sao mình lại thấy cô đơn.

     “Tôi nhận ra, mình không phải là người duy nhất từng cảm thấy lạc lõng trong chính cuộc sống của mình.”

    Đi qua hoa cúc - Nguyễn Nhật Ánh
    Sách Đi qua hoa cúc. Ảnh: sachhay24h

    “Đi qua hoa cúc” giống như một chiếc ô trong cơn mưa. Không thể ngăn trời giông tố, nhưng đủ để giữ bạn khỏi ướt sũng tâm hồn. Nó cho tôi không gian để yếu đuối, để buồn một cách dịu dàng. Và tôi tin rằng: cảm xúc của mình là thật, và xứng đáng được lắng nghe.

    Sách không chữa lành bằng lời khuyên, mà bằng sự đồng cảm

    Không giống những cuốn self-help dạy bạn phải thay đổi, phải tích cực, phải mạnh mẽ ngay lập tức, Đi qua hoa cúc” không yêu cầu gì cả. Nó chỉ nhẹ nhàng kể một câu chuyện, rồi để bạn tự nhìn thấy mình trong đó.

    Cuốn sách không nói: “Bạn cần phải vượt qua.”

    Nó nói: “Bạn có thể dừng lại. Hít thở sâu. Và nếu mệt, bạn có thể buồn một chút“. Được phép tạm ngừng là “chiến binh” để trở lại là một con người đầy tổn thương nhưng cũng đầy khả năng chữa lành.

    Từ một cậu bé đến chính tôi – cùng học cách lớn lên

    Nhân vật chính trong sách – cậu bé đang bước vào độ tuổi dậy thì – có thể là bất kỳ ai trong chúng ta. Ai đó vừa ngơ ngác vừa mong manh. Ai đó không biết gọi tên nỗi buồn, và cũng không biết làm sao để ngừng nhớ nhung.

    Tôi thấy chính mình trong cậu ngày còn nhỏ, và cả bây giờ. Khi đã lớn nhưng vẫn còn chưa học hết cách yêu thương bản thân.

    Có lẽ lớn lên không phải là bớt yếu đuối, mà là học cách đi qua những nỗi đau một cách tử tế hơn.

    Chữa lành bắt đầu từ sự chấp nhận

    Tôi không còn gồng mình để tỏ ra mạnh mẽ như trước. Những trang sách đã dạy tôi rằng, được yếu đuối không khiến tôi yếu đuối. Trái lại, đó là dấu hiệu tôi đang sống thật với chính mình.

    Giờ đây, mỗi khi lòng mình chùng xuống, tôi không vội xua đuổi cảm xúc. Tôi mở sách ra, đọc lại vài đoạn cũ. Như thể đang ngồi dưới một chiếc ô nhỏ, trong một cơn mưa rất quen. Và tôi mỉm cười. Vì biết mình đang được chở che.

    ☂️Bạn có đang cần một chiếc ô cho tâm hồn mình?

    Nếu bạn cảm thấy lạc lõng, từng gồng mình để “ổn”, hãy cho phép mình yếu đuối một chút.

    👉 Hãy thử đọc Đi qua hoa cúc. Không phải để tìm lời giải, mà để thấy rằng mình không cô đơn.

    👉 Cuốn sách nào từng giúp bạn chữa lành? Đừng ngại chia sẻ trong phần bình luận bên dưới.

    Biết đâu, câu chuyện của bạn sẽ là chiếc ô cho một ai đó đang đi qua cơn mưa của họ.

    (more…)
  • Ngày tôi ngừng trách bản thân

    Hành trình yêu thương chính mình

    “Tôi nhận ra mình đã quá quen với việc tự trách bản thân. Nhưng mọi thứ bắt đầu thay đổi khi tôi tìm thấy sự đồng cảm từ những trang sách. Hành trình chữa lành bắt đầu từ việc hiểu rằng: mình không cô đơn.”

    Tôi đã sống với sự tự trách bao lâu?

    Khi mọi lỗi lầm đều đổ lên đầu mình

    Tôi từng sống trong trạng thái tự trách mình mỗi ngày. Khi ai đó thất vọng, tôi cho rằng lỗi do tôi. Khi một mối quan hệ đổ vỡ, tôi là người tự nhận sai đầu tiên. Ngay cả khi thành công, tôi vẫn thấy chưa đủ tốt.

    Tôi không biết từ khi nào mình trở thành người như vậy. Có thể từ những lần bị chỉ trích. Có thể từ tuổi thơ không ai nói tôi đã làm tốt. Và cũng có thể… tôi đã không học cách yêu thương chính mình.

    Cuốn sách đầu tiên cứu tôi khỏi vực thẳm

    “Tôi là Bêtô” và bài học về sự tồn tại

    Một ngày, tôi tình cờ đọc “Tôi là Bêtô” của Nguyễn Nhật Ánh. Một cuốn sách tưởng như dành cho trẻ em, nhưng lại chữa lành cho tôi.

    Tôi là Bêtô - Nguyễn Nhật Ánh
    Sách Tôi là Bêtô. Ảnh: noron.vn

    Chú chó Bêtô không cần hoàn hảo

    Bêtô là một chú chó bình thường, không đặc biệt. Nhưng cậu ta sống chân thật, yêu thương, và không cố gắng trở thành ai khác. Khi bị bỏ rơi, Bêtô buồn. Khi được yêu thương, Bêtô hạnh phúc. Đơn giản vậy thôi.

    Tôi chợt nhận ra: mình có quyền buồn, có quyền không mạnh mẽ, và vẫn xứng đáng được yêu. Tôi là con người, không phải cỗ máy.

    Không chỉ là một cuốn sách

    “Tôi đi tìm tôi” và cuộc đối thoại với chính mình

    Sau “Tôi là Bêtô”, tôi tìm đến “Tôi đi tìm tôi” của Nguyễn Phi Vân. Đây không phải cuốn sách dễ đọc. Nó giống một chiếc gương. Nhưng là chiếc gương soi vào tâm hồn.

    Tôi đi tìm tôi - Nguyễn Phi Vân
    Sách Tôi đi tìm tôi. Ảnh: Saigonbooks.

    Chúng ta đều tổn thương

    Nguyễn Phi Vân viết rất thật. Bà nói về những lần mình lạc lối, những vết thương không ai thấy. Nhưng bà không giấu. Và tôi thấy một điều lạ: càng trung thực với chính mình, càng dễ tha thứ cho bản thân.

    Cuốn sách không cho tôi câu trả lời. Nó dạy tôi cách đặt câu hỏi đúng. Và một trong số đó là:

    Bạn đã từng ngồi xuống và ôm lấy đứa trẻ trong mình chưa?

    Học cách yêu lấy mình

    Từ sự cảm thông với người khác đến lòng bao dung với bản thân

    Khi đọc về nỗi đau của người khác, tôi thấy mình không cô đơn. Tôi không còn nghĩ mình là “trường hợp thất bại duy nhất”.

    Sau đó, tôi bắt đầu viết nhật ký, ghi lại những điều nhỏ tôi đã làm được mỗi ngày. Tôi không chê trách nữa.

    Thay đổi không đến ngay

    Mỗi ngày một chút là đủ

    Tôi không biến thành người yêu đời sau một đêm. Nhưng tôi đã học cách dừng lại khi muốn trách bản thân. Tôi hít thở sâu, lắng nghe và tự hỏi: “Liệu mình có đang quá khắt khe?”

    Có những ngày vẫn tồi tệ

    Tôi vẫn có những ngày mệt mỏi. Nhưng giờ tôi cho phép mình yếu đuối. Tôi không ép mình phải cười. Tôi học cách ở cạnh chính mình như một người bạn.

    Chấp nhận con người không hoàn hảo trong mình

    Tôi không còn sống trong vòng xoáy của tội lỗi. Tôi học cách đối diện với lỗi lầm. Học cách sửa chữa, rồi tha thứ.

    Tôi vẫn đang trên hành trình ấy. Nhưng tôi biết: mỗi bước nhỏ cũng là một chiến thắng.

    Nếu bạn cũng đang trách bản thân, hãy thử dừng lại một chút. Mở một cuốn sách. Gặp một câu chuyện. Biết đâu, bạn sẽ bắt đầu một hành trình mới — hành trình chấp nhận chính mình.

    *Bạn đã từng đọc một cuốn sách khiến bạn dừng lại, nhìn sâu vào chính mình và bắt đầu hành trình tha thứ cho bản thân chưa?

    *Hãy chia sẻ câu chuyện của bạn trong phần bình luận nhé. Biết đâu, câu chuyện ấy cũng sẽ giúp ai đó bắt đầu chữa lành.👇

    (more…)
  • Kỷ niệm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh

    Ngày 19/5/1890 – một ngày đáng nhớ trong lịch sử dân tộc Việt Nam.

    Tấm gương học tập không ngừng nghỉ của Bác Hồ

    Chủ tịch Hồ Chí Minh là minh chứng sống động cho tinh thần học tập suốt đời. Từ khi ở quê nhà Nghệ An đến lúc bôn ba khắp năm châu, Bác chưa bao giờ ngừng học. Bác học ngoại ngữ, học văn hóa, học chính trị và cả cách sống từ những điều giản dị nhất.

    Một trong những câu nói nổi tiếng nhất của Bác Hồ về việc học là:

    Học ở trường, học ở sách vở, học lẫn nhau và học nhân dân, không học nhân dân là một thiếu sót rất lớn.”

    Học từ nhân dân – Bài học lớn trong tư tưởng Hồ Chí Minh

    Bác thấu hiểu rằng nhân dân là kho tàng tri thức sống động, phong phú và thực tiễn nhất.

    Trong những năm tháng hoạt động cách mạng, Bác Hồ luôn:

    • Gần dân, sống với dân
    • Học cách nhân dân lao động, sinh hoạt
    • Rút ra bài học từ thực tiễn đời sống
    • Vận dụng vào công tác lãnh đạo

    Đây chính là phong cách Hồ Chí Minh – luôn khiêm tốn học hỏi và đặt nhân dân làm gốc.

    Học suốt đời – Bí quyết thành công của mọi thời đại

    Kỷ niệm ngày sinh Bác Hồ là dịp để chúng ta suy ngẫm về giá trị học tập suốt đời. Trong bối cảnh thế giới thay đổi nhanh chóng, việc học không ngừng trở thành yếu tố sống còn.

    “Học, học nữa, học mãi” không còn là khẩu hiệu mà là yêu cầu thực tiễn. Tư tưởng Hồ Chí Minh luôn là kim chỉ nam cho thế hệ trẻ ngày nay.

    “Hành trình theo chân Bác” – Cuốn sách truyền cảm hứng sâu sắc

    Bạn đang tìm một cuốn sách để hiểu rõ hơn về tư tưởng và phong cách sống của Chủ tịch Hồ Chí Minh? “Hành trình theo chân Bác” của tác giả Trần Đức Tuấn là một lựa chọn không thể bỏ qua.

    Hành trình theo chân Bác - Trần Đức Tuấn
    Sách Hành trình theo chân Bác. Ảnh: Le Khanh

    Với giọng văn dung dị, chân thành, người đọc cảm nhận được tinh thần học tập không ngừng nghỉ của Bác. Cuốn sách là tư liệu quý giá, là nguồn cảm hứng mạnh mẽ cho thanh niên Việt Nam hôm nay trên hành trình học tập và cống hiến.

    Mỗi trang sách là một bài học, mỗi câu chuyện là một lát cắt chân thật về một con người vĩ đại nhưng rất đỗi gần gũi. Đây là cuốn sách phù hợp để đọc trong dịp kỷ niệm ngày sinh Bác Hồ – như một lời tri ân sâu sắc và thiết thực nhất.

    Ghi nhớ lời dạy của Bác và hành động thiết thực

    Lời dạy của Bác Hồ về việc học vẫn còn nguyên giá trị. Học không chỉ để biết, mà để sống tốt hơn, làm việc tốt hơn và góp phần xây dựng đất nước. Kỷ niệm ngày sinh Bác, mỗi chúng ta hãy học theo Bác từ những điều nhỏ nhất – học điều hay, học từ nhân dân, học suốt đời. Đó chính là cách thiết thực nhất để biết ơn và tiếp bước Người.

    *Bạn đã từng đọc cuốn sách nào đưa bạn ngược dòng thời gian, để lặng lẽ theo dấu chân của một con người vĩ đại?  Hãy chia sẻ trải nghiệm của bạn trong phần bình luận nhé! 👇

    (more…)