Quốc tế Thiếu nhi – Khi tôi quay về với tuổi thơ

Ký ức tuổi thơ

 “Có những điều ta tưởng đã bỏ quên – như mùi đất sau cơn mưa, tiếng ve trưa hè, hay ánh mắt lặng lẽ của một người bạn thuở bé. Nhưng chỉ một trang sách thôi, có thể đánh thức tất cả.”

Người lớn có còn nhớ mình từng là trẻ con?

Khi còn nhỏ, chúng ta mơ được làm người lớn.

Nhưng khi lớn rồi, ta lại mệt mỏi với những vai diễn trưởng thành – luôn bận rộn, luôn lý trí, luôn phải “ổn”. Và ở một thời điểm nào đó, ta chợt nhận ra: mình đã đánh mất điều gì đó rất quan trọng – sự hồn nhiên.

Tôi từng như vậy. Lúc nào cũng vội, cũng gấp, cũng khô cứng. Cho đến khi đọc lại “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ”, tôi bật cười… rồi bật khóc.

“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” – Hành trình trở lại của đứa trẻ bên trong

Sách Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
Sách Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ. Ảnh: Znews

Nguyễn Nhật Ánh không viết truyện thiếu nhi. Ông viết tuổi thơ – cho cả trẻ con và người lớn.

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ giống như một tấm vé không thời hạn, đưa tôi về lại những buổi trưa trốn ngủ, những trò chơi vô nghĩa nhưng đầy ắp ý nghĩa.

Tôi nhớ lại cảm giác được là chính mình – không cần lý do, không phải giải thích, không sợ bị phán xét.

 “Chúng ta lớn lên không phải để quên tuổi thơ, mà để bảo vệ nó trong tim mình.”

Chúng ta ai cũng có một “vé đi tuổi thơ”. Nhưng chỉ người dũng cảm mới dám sử dụng nó – để tha thứ cho mình, để ôm lấy đứa trẻ bên trong đã bị bỏ quên quá lâu.

“Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” – Ký ức không chỉ dành cho trẻ nhỏ

Cuốn sách là thước phim quay chậm những mùa hè đã qua.

Tôi đọc cuốn sách trong một chiều mưa. Mỗi trang là một lát cắt ký ức – về người em từng thương, về căn nhà cũ, về mảnh vườn đầy cỏ dại, về lần đầu biết thương một ai đó mà chẳng biết gọi tên cảm xúc ấy là gì.

Sách Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh
Sách Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh. Ảnh: Sách Khai Trí

 Đọc ‘Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh’ là thấy mình đã từng dịu dàng với cuộc đời như thế.

Cuốn sách khiến tôi nhận ra: tuổi thơ không chỉ là giai đoạn – nó là gốc rễ. Và càng xa nó, ta càng dễ thấy mình lạc lối.

Quốc tế Thiếu nhi – Không chỉ là ngày của trẻ con

Ngày 1/6 từ lâu đã gắn với quà bánh, tiếng cười, những buổi diễn văn nghệ. Nhưng năm nay, tôi muốn dành ngày này cho một điều khác:

Dành thời gian gặp lại chính mình – phiên bản bé nhỏ, vô điều kiện, và đầy yêu thương.

Tôi bắt đầu bằng những điều đơn giản:

  •  Đọc lại truyện tranh tuổi thơ.
  •  Viết thư cho “tôi lúc 8 tuổi”.
  •  Mua một hộp màu sáp.
  •  Và quan trọng nhất: cho phép mình ngây ngô.

Vì sao kết nối với tuổi thơ lại quan trọng?

Tuổi thơ là nơi cất giữ những cảm xúc đầu tiên. ự ngây thơ, tổn thương, niềm tin, sự mơ mộng. Nếu không quay về và đối thoại với nó, ta dễ bị kẹt trong một vòng đời lặp lại những thiếu hụt cũ.

Khi bạn kết nối lại với đứa trẻ bên trong, bạn bắt đầu hiểu vì sao mình phản ứng như hiện tại, vì sao mình thấy mệt mỏi, và vì sao mình cần được yêu thương mà không cần điều kiện.

 “Sự trưởng thành không phải là bỏ lại tuổi thơ, mà là học cách bước đi cùng nó.”

Hành trình bắt đầu từ một trang sách

Nếu bạn đang cảm thấy mất kết nối với chính mình, hãy thử mở lại một cuốn sách tuổi thơ. Có thể là Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh, có thể là Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, hoặc một cuốn truyện tranh bạn từng yêu thích.

Chỉ cần một đoạn, một dòng thôi – và bạn sẽ thấy: Tuổi thơ chưa từng đi xa. Nó chỉ đang đợi bạn quay về.

💬 Bạn có một kỷ niệm nào sâu đậm về tuổi trẻ không?

📚 Hãy chia sẻ với chúng tôi dưới phần bình luận. Biết đâu, câu chuyện của bạn sẽ đánh thức một đứa trẻ khác đang ngủ quên trong ai đó.

*Bạn thích bài viết này? Hãy liên hệ mua sách tại đây ủng hộ cho Heartlines để tiếp thêm động lực cho blog hoạt động. ❤❤

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *